WAX ON –WAX OFF



 

Piano Concerto

 

Humor is the oil of alliance
Paul Privitera

I thought this would be a good time to write about my battlefield tour when it comes to the stock market, as well as the stories of a few colleagues closest to me at the time. As you probably know from your own experience it often was a rocky and wild ride as I struggled to smooth out the nuances that would always seem to hijack my success.  Mr. Miyagi (Pat Morita) had it right, protecting yourself from attack, or losses in our case, is the first thing you need to master. Secondly, wait for the right opportunity — stay away from the fear ridden gutter of over trading, remembering that the smaller your account size, the less opportunities there will be. Third, have enough money in your account as well as good cash flow before starting. Trading with scare money doesn’t work!  Realizing these simple concepts will take you a long way.

Easier said than done, not to wear out an axiom. I had begun my journey after receiving a little inheritance during a long spell of unemployment and subsequent financial stress. I would imagine that many people seek to learn these skills during similar times, which is why so many go astray, mostly borne of desperation. In addition, my own ego and the fear of failure always permeated my decisions. Only when I began to let go, close out positions that had no promise, break out of the need to be right and become open to my own limits and ignorance as well as the limits of the craft did I begin to make some progress —and slow progress it was. I’ll always esteem those at the top of this field.

I once refused to close out an upside down (in the money) Calendar spread by continuing to roll it forward to the tune of losses exceeding 50% of my trading capital. Sounds ridiculous I know, but my greed and ego got in the way without even realizing it.  A trading colleague of mine lost almost 80% of their account by letting the “profits” from Iron Condor spreads go unchecked.
Anyway, enough of the sad stories. I offer here, from the trenches of experience —

 




5,877 thoughts on “WAX ON –WAX OFF

  1. Great goods from you, man. I’ve be aware your stuff
    prior to and you’re just extremely magnificent. I really like what you have received here, certainly like what you’re saying and the way in which you say it.

    You’re making it entertaining and you still care for to keep it sensible.

    I can not wait to read much more from you. This is really a tremendous website.

  2. The two important elements apply for a occupation in the expenditure is the and the particular Start by building regular savings If you
    are convent with application web again you are able to seek out for several lenders or perhaps accounts organizations and you can examine according to your requirements
    and administer pertaining to loan Getting rid of billions of pounds
    in income needs to be composed somewhere else, appropriate.

  3. Today, I went to the beach with my children. I found a sea shell and gave it to my 4 year old daughter and said “You can hear the ocean if you put this to your ear.” She put the shell
    to her ear and screamed. There was a hermit crab inside and it pinched her ear.
    She never wants to go back! LoL I know this is completely off topic
    but I had to tell someone!

  4. Good day! I could have sworn I’ve been to
    this site before but after checking through some
    of the post I realized it’s new to me. Anyways, I’m
    definitely happy I found it and I’ll be book-marking
    and checking back frequently!

  5. Uno de cada tres hombres que padecen esta disfunción tienen una nosología esconde, y el primer síntoma es el gatillazo» Por si
    fuera poco, aconsejó su tratamiento pues es una forma de prevenir enfermedades cardiovasculares
    detectar problemas como la arterioesclerosis.

  6. Hồi nhỏ , chị hay thắc mắc không biết là mùa xuân về thì hoa mai mới nở.
    Hay là hoa mai nở thì mùa xuân mới
    về. Nhưng rồi thắc mắc đó chóng vánh bị
    quên lãng bởi không khí mùa xuân.Chị được sắm
    đồ Tết , được đi chơi , vui nhất là được nhận lì xì.
    Những phong bao màu đỏ làm chị xăm. Chị thường dành tiền ngồi lì xì để mua đồ chơi , có khi
    mua tập sách , có lúc mua quà vặt. Tiền lì xì ở
    quê không lớn nhưng ngày tết không thể thiếu ngồi lì xì.
    Nó đã trở nên luật bất thành văn. Mỗi khi nhận bao lì
    xì , chị em chị lại nhận xét số tiền trong phong bao đỏ.
    Hễ có ai ngồi lì xì ít hay nhiều hơn so với số tiền thường nhật
    thì họ lại bình phẩm. “Cô Hai nay giàu thế”.
    “Bác Ba giàu có lịch sự thế mà lì xì bèo quá”…
    bố mẹ chị đã Hai ba lần nhắc. Đó chỉ là lộc tết.

    Chị rời quê lấy chồng trên thành phố.
    Nay đã là cái tết thứ ba chị không về nhà ăn tết.
    Chị bận với đủ lý do. Nhớ năm hàng đầu chị lấy
    chồng. Về quê tết nhất , chị rộn rã
    sắm sửa đủ thứ quà mứt. Chị cố tình mua quà trĩu nặng.

    Chị không quên bỏ bao lì xì thật to với số tiền hơn mức
    làng nhàng. Chị phớn phở vênh váo vì là dân đô thị
    , nhà chồng lại khá giả , chị phải mua quà và ngồi lì xì cho xứng tầm.
    Khỏi phải nói , gia đình chị tự hào thế nào.
    Qùa tết toàn những thứ giàu có lịch sự.
    Chị hớn hở ra mặt.

    Năm sau , chị không hồi trang ăn tết vì đứa con còn non ngày tháng.
    Má chị telephone lên nói Quần chúng ở quê
    đều nhắc chị. Chị thấy chạnh lòng.

    Năm thứ hai , chị fone báo không hồi trang ăn tết được.

    Chồng chị bận công tác ngoại bang không về kịp , thằng bé con lại quá nhỏ.
    Má chị nén tiếng thở dài.

    Năm nay chị lại telephone báo không hồi trang ăn tết.
    Chồng chị đã đặt vé đi du lịch xứ
    chùa Vàng. Má chị nén buồn: ừ. Vậy thôi.

    Đang lúi cúi quét dọn nhà cửa , chị nhận được fone của má dưới quê gọi lên:

    – Tết này về đi con. Ba má biết hết cả rồi.

    – Gì ạ? Má nói gì con không hiểu?

    – Hôm rồi thằng Tí chú Năm lên thành phố. Nó nói thấy thất gia con… bác
    mẹ biết hết rồi. Con ơi. Tết về nhà… có
    gia đình.

    – Nhưng mà…

    – Không nhưng gì hết. Phải về. Phải quê con ạ.
    Tết là dịp sum họp…

    Chị chỉ nghe tới đó rồi khóc nấc lên. Vì thể diện mà ba
    năm rồi chị không về quê ăn tết.
    Thật ra , Nhà ở chồng chị đã khánh tận từ lâu.
    Ngôi nhà lớn phải bán đi. Phu phụ chị phải ra ở trọ.
    Công ty vỡ nợ , chồng chị phải bán hàng dạo ngoài đường.
    Làm gì có công tác? làm chi có tiền mà đi du lịch?

    thực ra , chị không khổ đến mức không có tiền về quê.
    Nhưng tính chị vốn chuộng hình thức.
    Hồi trang tết nhất chẳng thể không có quà.
    Hồi trang ngày tết chẳng thể không lì xì?

    Mà đâu thể quà tượng trưng? ngồi lì xì hình
    thức được. Chị không muốn bị Quần chúng xem thường , chê cười.
    Thế là chị viện đủ lý do để không phải hồi trang
    ăn tết.

    Những cánh mai đầu tiên đã hé nụ.
    Dòng người rộn rã hồi trang đón tết. Lòng chị
    nao nao. Nhớ nhà , nhớ quê , nhớ ba má , nhớ khí
    trời quê tết nhất. Mọi năm , chị đều lập kế hoạch kiệm
    ước để cuối năm có tiền hồi trang đón tết.
    Chị sẽ mua quà thật to , lì xì thật đáng với cái danh dân thành thị.
    Nhưng rồi cuối năm , bao nhiêu việc phải cần đến tiền. Chị đành
    lỡ hẹn giấc mơ quê ngày tết.

    Còn mấy ngày giáp tết , vợ chồng chị
    cố bán cho hết số hàng. Chị định kiếm thêm chút
    tiền để hồi trang. Chị dằn lòng chỉ
    mua quà và ngồi lì xì hợp khả năng. Quan yếu là chị được về quê ,
    được sống trong khí trời quê ngày
    tết.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Time limit is exhausted. Please reload the CAPTCHA.